“…Những tên cướp biển. Những tên cướp biển. Những tiếng kêu trời xanh không thấu. Từng xác người bị ném xuống biển, hay cả con thuyền lật úp giữa bão tố. Nỗi đau của từng người hay cả thế hệ xoắn lại rồi dâng lên đỉnh điểm của hãi hùng khiến người xem nghẹt thở. Có lúc, tôi đã không chịu nổi tưởng phải ngừng xem. Bởi lúc đó không phải nghe mà thấy, không phải xem mà sống, sống lại mảnh đời đã qua, của mình, của bạn bè anh em, của chị của anh, trên thuyền dưới nước, trong trại tỵ nạn, những khi khiêng thân thể bầm dập của các chị đã cập bến bờ nhưng không còn gượng nổi, những người anh thương tật. Có lẽ chỉ có người Việt, dù ở đâu đi nữa, mới có cảm xúc này dù không phải xem phim hành động, drama, có lẽ chỉ có chúng ta mới chấn động đến mức bàng hoàng trước những lời kể thì thầm, hoặc nức nở, hay lặng thinh giữa chừng và mất hút trong tiếng sóng….” – Từ Khanh

“…Từng thước phim là những câu chuyện kể từ các nhân chứng thật, những người đã đến được bến bờ tự do nhưng trong trái tim, trên thân thể còn hằn những vết thẹo, nhưng nỗi đau không thể nào phai mờ theo thời gian! Sự dẫn dắt tài tình của đạo diễn Thanh Tâm với giọng nói truyền cảm, nhẹ nhàng mà sắc bén, những câu hỏi như: “HỌ LÀ AI?”, “TẠI SAO HỌ PHẢI RA ĐI”…, như MỘT CHIẾC CẨU NỐI, liên kết tôi với những người THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN khác…, của hàng triệu con người mang dòng máu Việt hiện sống đời lưu vong ở các quốc gia cưu mang họ …, hàng triệu những người đã bỏ xác giữa biển khơi mênh mông , trên rừng sâu núi thẩm … hay chết nghẹn ngào, tức tưởi, tấm thân bị ô uế bởi bọn quỷ biển, hải tặc Thailand…”

“…Chỉ có vỏn vẹn 90 phút nhưng Thanh Thanh Tâm đã “gói ghém” một chặng đường lịch sử bi đát của cả 1 dân tộc, một đất nước… từ nguyên do khiến hơn gần cả triệu người phải bỏ mình trên biển cả, trong rừng sâu…

Để rồi họ trôi dạt khắp năm châu bốn bể….

Họ là ai?

Tại sao họ phải ra đi?

Khái niệm về quốc kỳ và sự khác biệt giữa hai lá cờ cho một dân tộc….đã được nêu ra rõ ràng cho thế hệ sau và người bản xứ hiểu tại sao những người Việt Tự do luôn tôn vinh lá cờ vàng của mình.

Điều khiến mình thán phục ở nữ đạo diễn tuy trẻ nhưng có Tâm có Đức , ở Thanh Tâm là cô đã không ngần ngại khi phải “chọn bên” dù không viết ra lịch sử những cuốn phim này trở thành “những trang sử” ….Thanh Tâm rất dũng cảm khi phơi bày những thực trạng của chế độ tàn bạo của CSVN…. điều này hình như khó thấy ở những cuốn phim về lịch sử Việt Nam cận đại. Ngay cả Hollywood…! Giá trị của cuốn phim chính là điểm này.

Mình rất xúc động khi nghe lại những câu chuyện thương tâm của đồng bào mình…. Có những câu chuyện gần nửa thế kỷ, nay mới kể ra được…. Những vết thương đang được chữa lành…Cuốn phim này là một liều thuốc an thần….cho những ai đã đang trãi qua những năm tháng âm thầm, với những câu chuyện đau lòng mà không biết nói với ai…”